Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

ĐỪNG HỮU DŨNG VÔ MƯU

NGƯỜI GIÀU & KẺ NGHÈO
Một người làm việc cực kỳ khổ cực nhưng chỉ đủ ăn, bữa nay làm lo bữa mai nhưng không có dư gì cả. Anh ta oán trách người, trách đời cuộc sống sao bất công quá. Sao người ăn không hết kẻ lần không ra.
Rồi một ngày anh ta lặn lội đường xa và than với Đức Phật để nói lên nỗi bất công này. Sau một hồi kể lể, anh ta thỉnh cầu Đức Phật giải đáp cho nỗi oan khuất của mình.
"Vậy theo con thế nào mới là công bằng?" - Đức Phật cười hiền từ nói.
"Thưa Phật, con muốn Ngài cho người nghèo và người giàu cùng một điểm xuất phát. Nếu một thời gian, mà người giàu vẫn giàu thì còn sẽ không phàn nàn nữa." - Người nghèo than.
Đức Phật gật đầu và biến thành một người có cùng điểm xuất phát.
Hai người đi đến miền núi nọ, núi có mỏ than và họ bắt đầu khai thác để đem xuống núi bán và chờ 1 tháng để có kết quả.
Người nghèo sức lực khỏe hơn nên chẳng mấy chốc đã đào đầy một xe than và đem đi bán lấy tiền, về mua đồ ăn ngon, mua bia rượu về uống cho thỏa thích.
Người còn lại thì không có sức như vậy, tới chiều muộn mới đào gần đầy xe than, anh cũng đem xuống núi bán và mua 2 ổ bánh mì lót dạ còn số tiền còn lại để dành.
Sáng hôm sau sự việc vẫn như vậy nhưng tới ngày thứ 3, người không có sức khỏe tốt kia thuê 2 người khỏe mạnh lên núi để đào than. Dần dần, số nhân công cứ tăng dần và năng suất cũng dần cao nên ngày càng giàu có còn anh chàng nghèo khó kia, tuy hàng ngày ăn uống ngon lành nhưng cuối cùng chẳng để dành được gì, nghèo cứ thế vẫn hoàn nghèo.
Sự thành công không chỉ dựa vào làm việc chăm chỉ mà còn là việc triển khai công việc như thế nào để tối ưu hóa nhân lực và vật lực. Đừng hữu dũng vô mưu, cần phải dùng cái đầu, óc suy nghĩ, tận dụng tốt những gì mình đang có và thuê nếu mình không thể làm và thấy cần thiết cho việc phát triển. Có như vậy, bạn sẽ thành công!
----------------------------------------------------
!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét